Một chiếc trip cuối tuần cực chill cùng gia đình nhỏ tìm về thiên nhiên

Một chuyến du lịch ngắn ngày tìm về núi rừng Tây Bắc, ngắm nhìn em bé của gia đình cười thật tươi, đôi mắt hấp háy to tròn háo hức với mọi thứ mới lạ xung quanh. Chỉ cần đơn giản như vậy, cũng có thể giúp ta sạc đầy năng lượng trước khi trở về, tiếp tục miệt mài trong guồng quay thường ngày của cuộc sống.


Nhắc đến Tây Bắc, hẳn không ai còn xa lạ với những mùa hoa mận đậm đà hương sắc mùa xuân của xứ Mộc Châu – Sơn La; hay những con đèo trùng điệp hùng vĩ trong mây như Pha Đin – Điện Biên. Tuy nhiên đích đến của chuyến đi lần này có lẽ lại lạ lẫm hơn nhiều: thung lũng Ba Khan – thuộc địa phận huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình.

Sau tay lái của tôi là vợ và con gái nhỏ chưa đầy một tuổi, nên hai vợ chồng đã thống nhất đi gần để em bé không bị mệt. Và điểm đến Ba Khan cách Hà Nội 130km là một sự lựa chọn vô cùng thích hợp: đủ gần để không mất quá nhiều thời gian di chuyển, và đủ vắng vẻ để cả gia đình chill cùng thiên nhiên theo cách mộc mạc nhất.

Với chế độ vận hành thuần điện EV mode, chiếc Toyota Corolla Altis thế hệ mới nhẹ nhàng lăn bánh ra khỏi con ngõ nhỏ vẫn còn đang chìm trong trong giấc ngủ. Tôi cố gắng đi sớm để tránh khung giờ cao điểm, tắc đường. Từ nội thành, xe len lỏi trong phố rồi nhập vào cao tốc Láng – Hòa Lạc và bon bon dọc theo quốc lộ 6. Đường đi đẹp, rộng rãi và thuận lợi vì đã được mở rộng ở các đoạn đèo nhiều cua tay áo.

Các lái xe chỉ cần chú ý tuân thủ đúng tốc độ quy định, nhất là trên đoạn quốc lộ chạy qua hai huyện Tân Lạc và Cao Phong – nơi có “đặc sản nức tiếng” cam, bao gồm cả trái cam lòng vàng ngọt lịm, lẫn cam bắn tốc độ cũng “ngọt sắc” không kém.

Mất ba tiếng để di chuyển từ nội thành Hà Nội tới thung lũng Ba Khan – theo phong cách chạy thong thả và có thời gian nghỉ chân dọc đường. Còn nếu chạy xe căng chân ga hoặc chọn phương tiện công cộng như xe khách, xe limousine với các bác tài nằm lòng tuyến đường trong bàn tay thì có lẽ chỉ mất hơn hai tiếng.

Dọc đường đi, cảnh mãn nhãn nhất chính là đoạn chạy qua trạm thu phí cao tốc Hòa Bình – Hà Nội, khi quốc lộ 6 chạy dọc theo một bên cánh đồng mướt vàng và một bên còn lại là núi non trùng điệp. Hoặc đoạn rẽ từ chân đèo Thung Khe – quốc lộ 6 vào thung lũng Ba Khan với những ruộng ngô trĩu xanh và thấp thoáng xa xa những mái nhà sàn của người dân tộc Mường cũng vô cùng thích hợp để sản xuất những story cho Facebook hay Tiktok khiến bạn bè phải trầm trồ ghen tị thả like ầm ầm.

Nhưng tất cả cảnh vật dọc đường đi, chắc chắn không thể nào sánh được bằng “chiếc view triệu đô” bao quát từ thung lũng Ba Khan xuống lòng sông Đà bên dưới. Bằng chứng là vợ tôi đã phải hét lên khiến tôi giật mình, khi xe vừa rẽ qua khúc cua, mở ra khung cảnh lộng lẫy giữa lòng hồ Hòa Bình. Quang cảnh tráng lệ của những hòn đảo lớn nhỏ mọc chen chúc nhau, xung quanh là núi non trùng điệp được ví như “Vịnh Hạ Long trên cạn” thực sự không phải là quá lời.

Sau khi nghỉ chân một lúc – vừa đủ thời gian chụp vội ba ngàn sáu trăm con ảnh sống ảo với cảnh sắc thiên nhiên lộng lẫy, chúng tôi vào check-in khách sạn. Để xe dưới bãi mà không quá để ý, nhưng khi quay lên nhà lễ tân và nhìn xuống, tôi thực sự thấy bất ngờ vì vị trí đỗ xe dường như được “đo ni đóng giày” cho chiếc Corolla Altis HEV.

Chiếc xe hybrid như hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên có núi Tây Bắc, có sông Đà quanh co, giữa bạt ngàn cỏ cây xanh mượt và vạt nắng hoàng hôn buông nhè nhẹ. Cảnh sắc này thực sự hút hồn em bé 8 tháng tuổi của tôi – cô gái nhỏ xinh chào đời giữa đại dịch COVID-19 và đây là lần đầu được rời Hà Nội đi chơi xa.

Dọc đường ngồi xe từ Hà Nội tới đây, em trộm vía chơi ngoan và không hề cảm thấy mệt mỏi. Mặc dù trời nắng đầu hè khá gắt, nhưng điều hòa trên một chiếc Toyota chưa bao giờ làm người dùng thất vọng. Tôi có thể tự tin đặt nhiệt độ mức 24,5°C và nấc gió 3, không khí trong xe hoàn toàn dễ chịu để hai mẹ con có thể thoải mái ngủ gục, mặc cho tôi vần vô-lăng ăn những con cua trái phải liên tục một cách khoái chí khi vượt đèo dốc Cun.

Do em bé và mẹ đã ngủ đủ dọc đường, nên khi buổi chiều buông xuống, cả nhà tôi có đầy đủ năng lượng để kéo nhau xuống bể bơi vô cực ngắm cảnh hoàng hôn, sống chậm lại bên nhau một phút giây – điều tưởng chừng như đơn giản, nhưng lại khó có thể thực hiện được khi ở Hà Nội.

Vì em bé còn nhỏ, nên gia đình tôi quyết định chỉ đi thăm thú ngắm cảnh dạo quanh khuôn viên cực chill của khách sạn, thay vì tham gia những hoạt động sôi nổi khác, như: đi sâu vào trong các bản làng thăm người dân tộc, xuống lòng hồ chèo Kayak, hay đi trekking lên núi.
Màn đêm buông xuống, trời tối đen khiến cho tầm nhìn thu gọn lại không còn khung cảnh hùng vĩ núi – đảo – hồ như ban ngày nữa. Nhưng thay vào đó, ba người gia đình nhỏ nhà tôi tha hồ hít hà không khí se lạnh của buổi tối mùa hè Tây Bắc – thứ sảng khoái có lẫn mùi hương của sương đêm lẫn vào những làn gió núi trong lành.

Cùng với đó là một bữa tiệc ánh sáng lung linh: con gái nhỏ của tôi được lần đầu tiên ngắm sao. Tuy nhiên đã đến giờ ăn tối nên cả nhà nhanh chóng di chuyển lên khu vực nhà ăn ngoài trời. Chúng tôi chọn một vài món đặc sản Tây Bắc, được chế biến theo phong cách của người dân tộc để trải nghiệm ẩm thực địa phương.
Tuy nhiên phải nhận xét một cách công tâm rằng đồ ăn ở khách sạn này không hấp dẫn. Ưu điểm khi dùng bữa tại đây là nhân viên phục vụ nhiệt tình, mức giá rẻ và khách lưu trú không phải di chuyển đi xa để ăn tối. Có lẽ nếu quay trở lại đây một lần nữa, tôi sẽ chọn phương án đi xuống bản Lác – nơi có nhiều địa điểm phục vụ bữa tối đa dạng hơn.

Bù lại, giữa một địa điểm vắng vẻ Bakhan Village Resort lại đem lại cho cả gia đình một buổi tối rất thư giãn. Quẳng hết điện thoại sang một bên, ba người chúng tôi nằm trên đệm và lắng nghe tiếng suối chảy róc rách bên tai. Cứ thế, mọi người tự nhiên chìm vào giấc ngủ một cách yên bình. Sáng hôm sau vợ tôi phải công nhận đó là giấc ngủ trọn vẹn và thoải mái tuyệt vời nhất kể từ khi sinh em bé tới giờ.

Tôi thức dậy từ sớm, khoác áo choàng tắm cho đỡ lạnh và bước ra ngoài để đón bình minh, “săn bắt nghệ thuật”. Bức hòa tấu giữa sắc xanh tím thăm thẳm của bầu trời đêm, màu vàng cam của mặt trời chưa nhú lên khỏi núi và tất cả in bóng xuống mặt hồ khiến tôi khá hài lòng với tác phẩm của mình.

Đi về phòng và mở máy tính để kiểm tra lại bộ ảnh, tôi chợt nhận ra view bàn làm việc của căn phòng nghỉ cũng rất “đã đời”. Cảm giác như mình đang ngồi trước một màn hình tivi to bự chảng chiếu khung cảnh thiên nhiên hoang dã, nhưng thực ra chẳng có cái ti vi nào ở đây cả, chill thật sự!

Pha hai cốc trà nhỏ và bày sẵn ra chiếc bàn xinh xinh ngoài ban công, tôi đánh thức vợ dậy để dành một chút thời gian riêng bên nhau, cùng đón những tia nắng đầu ngày len lỏi sau tán cây phía bên kia bờ suối. Đằng sau lưng, em bé nhỏ xinh của chúng tôi vẫn đang say giấc nồng.

Sau khi dùng bữa sáng cả nhà lại tiếp tục dạo chơi xung quanh khuôn viên, trước khi trả phòng và rời khách sạn, kết thúc chiếc trip nhỏ một ngày một đêm cực chill giữa núi rừng Tây Bắc.

Tổng kết hành trình, gia đình chúng tôi chi tiêu hết hơn 2 triệu đồng cho một chuyến du lịch gọn nhẹ cuối tuần, bao gồm: 1,2 triệu đồng tiền phòng; hơn 500 ngàn đồng tiền dùng bữa tối và đặc biệt là chỉ hết 500 ngàn đồng tiền xăng xe – một mức giá rất hợp lý.

Xin chú thích thêm để tránh hiểu lầm gây tranh cãi: chiếc xe mà tôi sử dụng trong chuyến đi này là Toyota Corolla Altis phiên bản HEV – sử dụng động cơ hybrid. Nhờ công nghệ lai điện tiên tiến, xe chỉ tiêu thụ 4,5 L nhiên liệu cho mỗi 100km đường hỗn hợp. Tôi đổ đầy xăng cho xe, hết 1 triệu đồng và thoải mái băng rừng, vượt núi suốt chặng đường 260km hai chiều (có tạt té dừng chân chụp ảnh, nghỉ ngơi). Cho tới khi về lại Hà Nội, xe vẫn còn đúng một nửa bình xăng!

Nhân tiện, cũng xin dành một lời cảm ơn nho nhỏ tới chiếc Altis vì đã đưa cả gia đình nhỏ của tôi đi đến nơi, về đến chốn an toàn. Với các tính năng an toàn: ga tự động thích ứng thông minh, hỗ trợ giữ làn và tránh lệch làn, đèn tự động thông minh cũng như phanh giảm thiểu va chạm có trong hệ thống Toyota Safety Sense, một người lái khá ẩu như tôi có thể hoàn toàn tự tin làm chủ mọi cung đường dù ngày hay đêm.

Vô-lăng của Altis thế hệ mới cũng khiến tôi khá bất ngờ. Nó đã bớt “lù khù” đi khá nhiều so với trước đây! Cộng với chân ga nhạy bén nhờ được hệ thống hybrid hỗ trợ, tôi phải công nhận quyết tâm gây dựng nên một Toyota “No more boring cars” của chủ tịch Akio Toyoda không phải là một lời nói suông, mà đã bắt đầu đơm hoa kết trái và ra quả ngọt.

Phan Anhbài viết nho nhỏ thân tặng em bé PhoMai.

Thông tin khác